Làm sao để vơi bớt nỗi nhớ

Khoảng thời gian khó khăn nhất trong năm lại đến 🙂
 
Có những sự vật – sự việc và ai đó mà em muốn quên bằng mọi cách nhưng không thể. Đôi khi, em ước một sáng mai tỉnh dậy em có thể quên hết.
 
Em xem điều đó cũng giống như một món quà em được ban tặng vì em là kẻ thích-chạy-trốn nhưng nghĩ lại thì em thấy cách đó không ổn tí nào. Vài người dành cả đời để tìm kiếm lại kí ức để họ biết họ là ai thì hà cớ gì em phủi tay những kí ức trong em 😀
 
Mỗi góc phố là cả một vùng trời kí ức và hoài niệm. Tuy em nhận thấy có những việc không được như ý muốn nhưng nó giúp em mạnh mẽ hơn, phải không anh ? Cuộc sống vẫn như thế, nó vẫn cứ tiếp diễn và trôi đi. Đời người cũng chỉ có một, em vẫn là em dù không có anh bên cạnh và anh cũng thế. Sự thật thì ta chưa từng là gì của nhau cả. Yêu thương chỉ xuất phát từ phía em, tín hiệu ấy mãi lặng im và theo dõi anh.

Làm thế nào để chấm dứt tình cảm nhức nhối luôn chạy dọc tâm hồn em ?

Làm sao để vơi bớt yêu thương trong em hả anh ? (Em đã hứa sẽ quên anh và sống hạnh phúc như em đã từng thầm nhủ, thế mà….)
 
E luôn muốn tất cả mọi chuyện được sáng tỏ, có lẽ vì vậy mà em không ngừng tìm kiếm và dùng mọi cách để giải mã những câu hỏi ở đáy lòng.

Anh biết không ?

E có hàng tá câu hỏi muốn hỏi anh và cuộc đời này. Em hiểu không ai có thể tự giải thích cặn kẽ cho em hiểu mọi chuyện bằng chính em. Chán nản thật !!! Tại sao ko có quyển sách thần kỳ nào đó giải thích cặn kẽ mọi chiện nhỉ ?
 
Hôm qua, em cafe một mình. Chợt em thấy nhớ anh và bật khóc. Em cố lấp đầy ý nghĩ để xoa nhẹ tâm hồn mình 🙂
 
Hôm nay, em chạy một mình trên những con đường – góc phố – sân bay. Hình ảnh, nỗi nhớ anh lại ùa về. Ước gì em được gặp anh một lần. Ước gì em có thể giảm những cơn thắt tận đáy lòng chỉ vì nhớ anh thì hay biết mấy.

…………

Phải ! Em lại nhớ anh nữa 🙂

Phải chăng tự em đang ép em nhớ thương anh ?

Một căn bệnh âm ỉ không có thuốc chữa và gói gọn trong hai từ “Nỗi nhớ”

 

Ảnh

“Đào mộ” cảm xúc :)

Trước đây, Invisible là một từ tôi chẳng bao giờ nghĩ đến khi online. Nhưng bây giờ, invisible đối với tôi đã là một thói quen. Tôi invisible trong forum, invisible ở Yahoo, ở Facebook. Ở bất kì trang xã hội nào có chức năng invisible. Tôi thực sự ko muốn lộ mặt mình ra trên thế giới online nữa.

Tôi thích sự thú vị khi invisible.

Đó là khi, tôi có thể nhìn thấy mọi người mình thương quý. Những hỉ-nộ-ái-ố của họ sẽ được show ra hết. Khiến tôi suy nghĩ, ai sẽ là người đầu tiên mình chat. Tôi tán gẫu với họ, lúc họ cần một người quan tâm. An ủi và động viên họ, khiến lòng mình nhẹ nhõm phần nào.

Đó là khi, tôi giật mình bởi một cái pm bất ngờ “Này, có onl không thế?”. Hay đơn giản là mỉm cười trước một cái icon thật ấm áp.

Đó là khi, tôi chọn cho mình những nỗi niềm không thể nói. Cho những ngày dài như muốn tan ra. Cho những sự yên tĩnh lặng thầm, cho những lần độc thoại.

Available. Đôi khi, muốn chứng tỏ mình hơn. Bằng những status độc hay đại loại thế. Đôi khi là để cho một ai đó biết mình luôn sẵn sàng ở đó. Khi Available… Là muốn một ai đó quan tâm thật sự…

Invisible. Khi thấy lòng mình cần một chốn tựa nương. Và cần một ai đó, thật sự quan tâm…

Sally Phu

Bên đời ta còn ai đó lạc loài…

Một người bạn lâu ngày đến nhà tôi, thấy để trong phòng đọc sách một bức tượng nhỏ có ba con khỉ bịt mắt, bịt tai, bịt miệng, cứ trầm ngâm nhìn mãi.

Trước khi ra về, như không kìm lòng được, anh chỉ bức tượng và nói bâng quơ: “Sống vậy cũng hay nhỉ, không cần thấy những điều chướng mắt, không cần nghe những điều chướng tai, chẳng cần ý kiến ý cò cho mệt. Mình sống yên phận mình thôi…”

Tôi mỉm cười, với tay lấy bức tượng xuống cho anh xem và giải thích rằng đó là quà tặng của một người bạn Nhật, trong dịp ông ghé nhà tôi và nghỉ lại vài hôm.

Tự tay đặt món quà lên kệ sách, ông kể rằng người Nhật có câu châm ngôn: “Min-zaru, kika-zaru, iwa-zaru” nghĩa là “không thấy, không nghe, không nói”. Vì từ “zaru” gần âm với “saru” – con khỉ, nên người ta khắc hình ba con khỉ bịt tai, bịt mắt, bịt miệng với vẻ mặt ngộ nghĩnh để biểu thị cho triết lý này.

Hình tượng đó được không ít người suy ra rằng hãy cứ sống an phận, mặc kệ những gì đang xảy ra xung quanh. Nhưng theo ông điều mà bức tượng muốn nhắc nhở chính là “đừng nhìn bậy, đừng nói bậy, đừng nghe bậy”…Và hình ảnh đó quen thuộc với rất nhiều nền văn hoá chứ không chỉ ở Nhật Bản.

Những điều tôi muốn kể không phải về bức tượng đó, mà là về bạn tôi. Sau khi nghe tôi giải thích, anh đột nhiên ngồi xuống và tâm sự nhiều điều. Anh cần chia sẻ, cần một ý kiến, một lời động viên…

Anh cần một người có thể lắng nghe anh bộc lộ sự tức giận và phẫn nộ. Nhưng tại sao mãi đến lúc đó anh mới nói? Thật ngạc nhiên khi tôi biết được, rằng anh đã nghĩ tôi đặt bức tượng ấy trên kệ sách hẳn có lý do. Như thể nó biểu thị cho một cách sống mà tôi muốn hướng đến, gạt bỏ mọi phiền nhiễu và chỉ tìm bình an cho riêng mình. Nếu đúng như vậy, anh đã ôm mối oán hận của mình ra về. Và có thể, với tính nóng nảy của mình, anh sẽ phải “đánh ‘ai đó’ một trận cho hẳn giận”…

Tôi đã ngồi một mình rất lâu sau khi tiễn bạn ra cửa, và nhận ra một điều, đôi khi chúng ta chỉ cách nhau có một bức tượng nhỏ xíu, hay một câu nói bâng quơ.

Có những lúc ta nhìn cuộc sống đang diễn ra vả cảm nhận nỗi sợ hãi lớn dần lên trong lòng mình. Sợ hãi những gì ta không thể lường được, sợ hãi trước cái ác, những thủ đoạn mưu mô…

Đôi khi, ta thấy nó không chỉ xa xôi đâu đó trên mặt báo, mà gần mình đến nỗi có thể gây nên thiệt hại, mất mát và tổn thương hiển hiện về thể xác hay tinh thần. Những lúc ấy, càng ở một mình, ta càng hoang mang. Chỉ khi tìm đến ai đó, trò chuyện, giãi bày, tâm sự, an ủi…Chỉ khi ngồi bên nhau, chúng ta mới thấy mình đủ mạnh để tự vệ trước cái xấu.

Điều gì sẽ xảy ra nếu chúng ta không thể ngồi bên nhau?

Có một điều tôi rút ra được từ những cuốn truyện trinh thám, đó là nạn nhân thường là những người đơn độc, những người bị ngăn cách với người khác đôi khi bằng một bức tượng nhỏ xíu, hay  một câu nói bâng quơ…

Và vì thế, họ không thể chia sẻ những bí mật, những sai lầm, những nghi ngờ, sự giận dữ hay nỗi lo âu. Và trong cuộc đời thực cũng vậy, nạn nhân thường là những người đơn độc. Bởi vậy, đừng bao giờ trở thành một người đơn độc, hay để người khác trở thành đơn độc.

Chúng ta có nguy cơ trở thành nạn nhân khi tách rời nhau, khi bị xé lẻ. Chúng ta đã đọc truyện bó đũa từ thời thơ bé, nhưng lại quên nó hoài. Là người tốt, không đủ. Là người lương thiện, không đủ. Để tự vệ trước cái ác chúng ta cần sức mạnh của số đông. Thỉnh thoảng, chúng ta lại bật ngửa khi nhận ra rằng “người tưởng như thế đó mà lại làm ra chuyện thế này ư?”. Chúng ta bất ngờ khi một người vốn hiền lành bỗng dưng có hành động bạo lực. Nhưng có thật người ta biến đổi bất ngờ đến vậy không?

Câu trả lời là không, chẳng có ai ngủ một đêm thức dậy bỗng hoá ra độc ác, bạo lực hay xấu xa. Luôn luôn có một quá trình. Luôn luôn có những biểu hiện trong quá trình đó dù rất nhỏ. Điều đáng buồn là dường như chúng ta luôn tặc lưỡi lướt qua những điều rất nhỏ.

Và rồi, những điều tồi tệ diễn ra là bởi ta đã bỏ qua những điều rất nhỏ đó. Những điều tốt nho nhỏ chúng ta đã không làm, như một cái mỉm cười, một lời thăm hỏi, một hành động giúp đỡ… Và những điều xấu nho nhỏ chúng ta đã làm, như một lời xúc xiểm bâng quơ, một ánh nhìn khinh rẻ tình cờ…

Sẽ rất tai hại nếu chúng ta nghĩ rằng một lời nói tử tế chân thành có thể xoa dịu và níu giữ con người với cái thiện, cũng như một lời rẻ rúng cũng có thể gây tổn thương sâu sắc và đánh thức con quỷ ngủ say…

Làm sao để loại trừ cái ác? Câu trả lời thường thấy là hãy tránh xa nó, và nếu bắt gặp thì trừng phạt thích đáng. Nhưng còn một cách nữa, đó là đừng để người khác có cơ hội trở thành người xấu. Đừng bỏ rơi, đừng ép uổng, đừng khinh khi. Đừng lừa gạt, đừng lợi dụng, đừng phản bội. Đừng gây tổn thương. Đừng đồn ai vào đường cùng…

Tôi khi dám nói rằng cái thiện luôn mạnh hơn cái ác. Tôi không biết chắc. Đôi khi tôi nhìn thấy cái thiện bị đánh nốc ao trên sàn đấu trong cuộc chiến đơn độc. Nhưng tại sao chúng ta lại để nó trở thành cuộc chiến đơn độc? Tôi biết chúng ta đông hơn. Những người mong muốn điều tốt đẹp cho cuộc sống này, luôn luôn đông hơn.

Vậy hãy làm cho chúng ta mạnh hơn. Hãy tìm đến với nhau, bạn bè, người thân, đồng nghiệp, đồng hương, đồng loại…Hãy giúp đỡ và xin được giúp đỡ, hãy xiết chặt những mối dây liên hệ và đừng để ai thành kẻ lạc loài. Những kẻ lạc loài, thường dễ trở thành thủ phạm, hoặc trở thành nạn nhân.

Thế cho nên, giữa cuộc sống bộn bề đôi khi cũng cần nhìn lại, để tự hỏi lòng xem, phải chăng ngay bên cạnh đời ta vẫn còn ai đó lạc loài?

Phạm Lữu Ân

Vài dòng cảm xúc:

Cuối tuần là thời gian dành cho gia đình, bạn bè và nhất là dành cho chính bản thân mình. Tôi thường dành thời gian tự hỏi lòng mình. Hiểu mình và có sự lựa chọn để sống chân thành với điều mình muốn thực không dễ tí nào.

Gần đây, mình được tiếp xúc bộ bài Secrets of the Millionaire Mind Cards  của T Harv Eker và bóc trúng lá “Forget ‘Comfortable’ – ‘Go for rich'”, đại ý của lá bài khuyên mình nên bước ra khỏi “vùng thoái mái” của bản thân. Nói thiệt là mình thấy hoảng mỗi khi nghĩ đến điều đó. Uầy…Lảm nhảm vượt điều muốn nói rồi…

Điều mình muốn kể là hôm qua, sau cuộc trò chuyện ngắn giữa hai Thầy trò. Mình tự hỏi “Phải chăng ngay bên cạnh đời mình vẫn còn ai đó lạc loài? Và khi ai đó gợi ý cho bạn điều gì đó tức là họ đang muốn tạo cho bạn cơ hội để thể hiện sự quan tâm. Ờ! Hãy giúp đỡ và xin được giúp đỡ, hãy xiết chặt những mối dây liên hệ và đừng để ai thành kẻ lạc loài. Những kẻ lạc loài, thường dễ trở thành thủ phạm, hoặc trở thành nạn nhân.

Lâu rồi, mình không viết…tự thấy bản thân viết dở và thỉnh thoảng có những cảm xúc mong muốn mọi người thấu hiểu nhưng không ngôn từ nào đủ sâu sắc, trọn vẹn lý tình, không ngữ pháp nào đủ phức tạp để diễn tả. Nhưng “giấu nhẹm” mà không thể hiện còn khó chịu gấp bội lần 😀

Chương trình “tự sướng” của mình xong rồi. Cám ơn các bạn đã chú ý theo dõi :))

P/S:  Nếu bạn nào quan tâm các bài khác thì có thể tìm đọc “Nếu biết trăm năm là hữu hạn…” của Phạm Lữ Ân nhé

 

 

 

Image

Ám ảnh

Những giấc mơ ấy cứ kéo dài bất tận. Nó khiến mình cảm thấy thật-khó-chịu về mọi thứ. Cảnh vật và con người cứ nháo nhào cả lên….

Nó giống như vở hài kịch mà nhân-vật-chính….tên Hề lại chẳng ai khác ngoài mình

Bạn có thích khi sở hữu trí nhớ tốt? Tại sao điều gì đáng nhớ mình lại không nhớ đầy tim cơ chứ? Không lẽ niềm vui thì dễ quên còn niềm đau thì không bao giờ?

Những kẻ nhớ dai dẳng về Qúa Khứ một cách quá chi tiết đến mức len lỏi trong giấc ngủ thật là đáng thương…..

Làm ơn để tui yên!!!!!!!!

p/s: Mình ghét nền giáo dục VN…..Ghét cả những đứa từng làm mình bị tổn thương